công tắc tình yêu

Image

 

Công tắc tình yêu

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Edit & Beta: Phong Vũ

Chương 1

Chu Tiểu Manh còn đang tắm rửa, dì Tôn đã đến đập cửa lần thứ nhất rồi đến lần thứ hai, nhưng cũng chỉ có thể nói vọng qua cửa: “Tiểu thư, cô bị trễ giờ học rồi đó.”

Trong nhà không tính lái xe và đầu bếp tổng cộng có sáu người giúp việc, trong đó có bốn người có thể lên lầu hai, và cả bốn người đều biết, nhị tiểu thư nhà họ Chu thời gian tắm rửa buổi sáng luôn đặc biệt dài, nhanh nhất cũng phải hơn một giờ đồng hồ. Vốn dĩ người giúp việc sẽ không dám tới thúc giục, chỉ tập trung ở trong phòng ăn ăn bữa sáng, đại thiếu gia nhà họ Chu hôm nay tâm trạng hình như không được tốt, hất cằm, nói: “Đi lên kêu nó xuống dưới ăn điểm tâm.”

Vì thế dì Tôn lại đi lên thúc giục một lần nữa.

Chu Tiểu Manh cũng biết người giúp việc không có can đảm đến thúc giục mình, tất nhiên cũng biết người ở đằng sau sai khiến là ai. Cô vội vội vàng vàng tắt vòi hoa sen, làn da ngâm lâu trong nước ấm nóng, trở nên vừa hồng vừa nhăn. Cô cúi đầu nghĩ, lấy khăn tắm choàng quanh người, tóc bị cô gội rất nhiều lần, cuối cùng lại đã quên sấy khô, nên vừa khô vừa rối. Thử cầm lược chải cũng không có kết quả, cô quyết định thôi bỏ qua, cầm lấy lọ tinh dầu phun loạn xạ một hồi, rốt cuộc cái lược cũng có thể di chuyển được. Sau đó lại lấy máy sấy khô một nửa mái tóc, vội vội vàng vàng lau khô mặt mũi, rồi thay quần áo xuống lầu.

Chu Diễn Chiếu vì chờ lâu đã hoàn toàn mất kiên nhẫn, đem tờ báo trong tay ném xuống bàn, Chu Tiểu Manh đã lảo đảo chạy xuống mấy nấc thang cuối cùng.

“Chào ba buổi sáng.” Cô nhìn người ba ở đầu bàn bên kia mỉm cười, sau đó cố gắng tiếp tục mỉm cười: “Chào anh hai buổi sáng.”

Chu Bân Lễ ở bên kia bàn ăn như một đứa trẻ con cười với cô, tiếng nói cũng không rõ ràng: “Tiểu Manh… Hôm nay không… mặc váy.”

Chu Bân Lễ tóc hoa râm cắt thật ngắn, lộ ra vết sẹo lớn trên da đầu. Đầu ông ấy bị thương quá nặng, để lại di chứng rất nghiêm trọng, trí lực giờ chỉ như một đứa bé bảy tám tuổi, hơn nữa còn bị liệt nửa người, quanh năm chỉ có thể ngồi ở trên xe lăn.

Chu Tiểu Manh thập phần ôn nhu nói với ông: “Hôm nay con muốn đến trường, cho nên không mặc váy.”

“Đến trường…” Khóe miệng bị méo của ba cô bắt đầu chảy nước miếng, người giúp việc bên cạnh liền vội vàng lấy khăn lau cho ông ấy, tiếp tục đút cho ông ấy ăn cháo bồ câu hầm. Cổ của ông bây giờ với mấy đứa nhỏ cũng không khác nhau là mấy, dính đầy nước miếng. Bình thường ông ấy đều ăn cơm ở trong phòng mình, bởi vì chỉ có thể ăn thức ăn lỏng, nên nhà bếp luôn làm một phần riêng cho ông ấy. Hơn nữa hệ tiêu hóa của ông cũng đã suy thoái, phải ăn thành nhiều bữa nhỏ, mỗi ngày bốn năm bữa chứ không phải chỉ ba bữa như người bình thường.

Nhưng mà Chu Diễn Chiếu lại thích nhất là* cùng nhau ăn sáng, chỉ cần anh ta ở nhà, Chu Bân Lễ hay Chu Tiểu Manh cũng vậy đều phải ra cùng ăn.

Giống như lúc này.

Người giúp việc đem bữa sáng lên cho Chu Tiểu Manh, vẫn là món sandwich và nóng sữa vạn năm không thay đổi, cô một chút thèm ăn cũng không có, nhưng vẫn cầm lấy, lẳng lặng ăn như nhồi cho vịt ăn.

“Em buổi sáng hôm nay có bốn tiết học.” Chu Diễn Chiếu trong mắt * phảng phất một chút ý cười, giả vờ như là hảo tâm nhắc nhở cô.

Chu Tiểu Manh không biết vì sao sém chút bị sặc, nhất thời ho khan đứng lên, Chu Diễn Chiếu đưa tay vỗ lưng em gái, nói: “Chậm một chút, đâu có ai dành ăn với em đâu.”

Chu Tiểu Manh dần dần ngừng ho khan, lại uống một ngụm sữa, nâng lên mí mắt liếc Chu Diễn Chiếu một cái. Tay anh ta như có như không nhẹ nhàng vỗ lưng Chu Tiểu Manh, Chu Tiểu Manh hôm nay mặc một bộ đồ sơ mi trắng, nhiệt độ từ lòng bàn tay anh ta cơ hồ có thể xuyên thấu qua chất vải mỏng manh, làm toàn thân cô tóc gáy đều dựng thẳng lên, thầm muốn chạy lên lầu tắm lại một lần nữa.

Chu Diễn Chiếu rõ ràng nhận ra vẻ mất tự nhiên của cô, khóe miệng cong lên,  ý cười dường như càng rõ ràng. Chu Tiểu Manh bị kích động đến ngồi không yên, chỉ biết dùng sức nắm chặt ly sữa, tưởng tượng đó là cổ của kẻ thù, có thể bị cô siết đến ngạt thở. Nhìn khớp ngón tay cô vì dùng sức mà trắng bệch, Chu Diễn Chiếu nheo mắt lại: “em bị muộn rồi đấy, anh hôm nay vừa vặn định đi Thành Nam, có thể tiện đường đưa em đi.”

Chu Tiểu Manh thay đổi sắc mặt, cô không biết là Chu Diễn Chiếu lại có lòng tốt như vậy.

Từ sau khi Chu Bân Lễ gặp chuyện không may, Chu Diễn Chiếu liền gia tăng gấp đôi số vệ sĩ bên cạnh mình, nhưng thật sự mỗi ngày đi theo anh ta như hình với bóng cũng vẫn chỉ có cái tên Tiểu Quang kia. Tiểu Quang từ xa nhìn thấy Chu Diễn Chiếu liền mở cửa xe, căn bản không để ý tới Chu Tiểu Manh mang theo túi sách nhắm mắt đi theo phía sau Chu Diễn Chiếu.

Thuộc hạ của Chu Diễn Chiếu đều biết là không được nói chuyện gì với nhị tiểu thư nhà họ Chu, Chu Tiểu Manh bản thân cũng thức thời, mỗi lần nhìn thấy bọn họ đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, cố gắng không để ai chú ý. Nhưng hôm nay không chọc người ta chú ý không được, Chu Diễn Chiếu hất cằm, cô đành phải ở trước mắt bao người, rất ngoan ngoãn ngồi vào ghế sau. Còn chưa ngồi vững, chợt nghe Chu Diễn Chiếu nói với lái xe: “Anh với Tiểu Quang, ra ghế sau đi.”

Tiểu Quang đổi đổi sắc mặt: “Thập Ca!”

“Đi!”

Không ai dám nói “Không” với Chu Diễn Chiếu, Tiểu Quang không dám, lái xe lại càng không dám, đồng loạt đi về phía sau xe. Chu Diễn Chiếu lúc này lườm Chu Tiểu Manh một cái, không cần anh ta nói gì, Chu Tiểu Manh ngoan ngoãn một lần nữa xuống xe, ngồi vào ghế lái phụ.

Chu Tiểu Manh đã rất nhiều năm không ngồi xe do Chu Diễn Chiếu lái, bởi vì đại thiếu gia nhà họ Chu cũng rất nhiều năm không tự mình lái xe. Nhưng mà cách lái xe vẫn mạnh mẽ như vậy, nhấn chân ga xuống một cái, Chu Tiểu Manh liền không tự chủ được ngửa về phía sau, kề sát lưng ghế dựa. Cô nắm chặt quai đeo cặp sách, giống như thể muốn bắt lấy cái gì đấy có thể cứu cái mạng nhỏ của cô.

“Em yên tâm, xe này toàn bộ đều là kính chống đạn, chín túi khí an toàn, còn nữa, sáng hôm nay em còn có bốn tiết học, anh cũng không nỡ để em bị xe đụng chết đâu.”

Câu nói cuối cùng nhẹ nhàng bâng quơ lại mang theo một tia trào phúng như nói móc, những lúc chỉ có riêng hai người, Chu Diễn Chiếu giọng điệu vĩnh viễn là kiểu này, Chu Tiểu Manh gắt gao cắn chặt môi, buổi sáng uống sữa bị nghẹn, cô thấy mình bị say xe.

Đèn đỏ.

“Két” xe phanh gấp một tiếng, Chu Tiểu Manh sắc mặt càng trắng bệch, cảm thấy dạ dày đang cuộn lên ầm ầm. Cô run run ấn cửa sổ xe xuống cho thoáng, cửa sổ xe vừa mới chỉ hạ được 5cm, Chu Diễn Chiếu đã nhanh tay lẹ mắt khóa lại. Cửa xe lại tự động nâng lên kín mít rồi khóa lại. Chu Diễn Chiếu xoay tay lại rồi tát cho Chu Tiểu Manh một bạt tai. “Bốp” một tiếng vừa nặng nề vừa dữ tợn.

Chu Tiểu Manh bị đánh đau, lúc này mới nhớ tới lúc trước Chu Bân Lễ gặp chuyện không may, chính là do trong lúc chờ đèn đỏ ở giao lộ hạ cửa sổ xe hút thuốc, mới bị súng trường ngắm bắm trúng đầu. Từ đó về sau Chu Diễn Chiếu ở trên xe, vĩnh viễn sẽ không hạ cửa kính chống đạn xuống. Cô hôm nay đầu óc thật sự là hồ đồ, mới có thể đã quên việc đại kiêng kị này.

Cô ôm gò má nóng bừng, ngay cả nước mắt cũng không dám rơi. Nhìn bộ dạng khổ sở này của cô, Chu Diễn Chiếu hình như tương đối vừa lòng, anh ta vươn tay, hơi lạnh ngón trỏ lướt qua cằm cô, thấy trên mặt cô hằn lên mấy dấu tay, nói: “Một bạt tai một vạn, em cùng anh qua đêm có 5000, tính ra em được anh tát một bạt tai thì vẫn có lời.”

Chu Tiểu Manh gắt gao cắn môi, ức chế ý muốn thôi thúc bản thân nhào tới bóp chết Chu Diễn Chiếu, nếu cô có phản ứng gì chắn chắn sẽ chọc giận anh ta, chi bằng im lặng chịu được. Nhưng rõ ràng, Chu Diễn Chiếu không định buông tha cô: “Đêm qua năm ngàn, lại tính thêm một vạn lúc nảy, tháng này em đều ở chỗ này của anh kiếm năm sáu vạn, xem ra chi phí chữa bệnh cho mẹ em tháng này lại có vấn đề rồi đúng không.”

Chu Tiểu Manh lông mi khẽ run, đột ngột đem nước mắt nuốt trở lại. Chu Diễn Chiếu đã quy định mỗi lần khóc cô sẽ bị trừ 3000 tệ, cô khóc không nổi. Cô dùng ngón tay đang không ngừng run nắm chặt quai cặp, sợi dây vải bố đã bị cô nắm chặt mà ướt một mảng, theo bản năng cô muốn thu mình lại, tốt nhất là lui đến một góc nào đó mà thế giới này nhìn không thấy. Nhưng đây là ở trên xe, cô thắt dây an toàn, không thể động đậy. Cố gắng lắm cũng chỉ lùi được đến cửa xe, cách xa anh ta mấy cm.

Nhưng động tác rất nhỏ như vậy cũng kích thích Chu Diễn Chiếu, anh ta liền thò tay nắm gáy của cô, cúi người hôn lên môi cô, Chu Tiểu Manh không dám cự tuyệt, mặc cho hắn bá đạo cạy mở đôi môi đang mím chặt của cô, tùy ý cướp đoạt, nụ hôn của anh ta từ trước đến giờ đều tràn ngập mùi máu tanh, hôm nay lại cắn đầu lưỡi cô, Chu Tiểu Manh đau đến toàn thân cứng ngắc, Chu Diễn Chiếu lúc này mới buông tha cho đôi môi đã hơi sưng lên của cô, thoáng rời ra, rồi lại chuyển tới không nhẹ không nặng cắn cắn vành tai của cô: “Hay là chúng ta lập lại quy định đi, có được không?”

Hơi thở nóng bỏng của anh ta phả vào gáy của cô, ngữ điệu nhu mì, giống như lời thì thầm của đôi lứa yêu nhau: “Vật giá hai năm nay đều tăng rất cao, cả đêm năm ngàn, mấy cô gái đầu bảng ở câu lạc bộ đêm cũng không còn chịu cái giá này nữa, huống chi em lại là của em gái của anh, anh làm sao có thể hạ giá trị con người của em được… Vậy chúng ta đổi thành… một lần năm ngàn thì thế nào? Không chừng cả đêm, em cũng có thể kiếm được hai ba vạn.”

Ngày hôm qua đòi hỏi của anh ta thực sự quá nhiều, Chu Tiểu Manh biết rõ cầu xin cũng sẽ không thể làm cho anh ta mềm lòng, nhưng đương lúc dầu sôi lửa bỏng, cô thật sự ngay cả chút sức lực cuối cùng cũng không có, vừa khóc vừa thở hổn hển, cố gắng nghiêng người nói một câu: “Sáng mai em còn có bốn tiết học”, kết quả làm anh ta giận tím mặt, đạp cửa bỏ đi.

Đến sáng nay, chắc hẳn anh ta vẫn còn bực mình, bằng không, lúc này cũng sẽ không năm lần bảy lượt dùng lời mà khích cô, tính tình Chu Diễn Chiếu là như vậy, ai làm cho anh ta khó chịu một tí, anh ta nhất định sẽ hoàn trả lại gấp trăm ngàn lần.

Chu Tiểu Manh thân mình còn đang phát run, một bàn tay lại bản năng bắt được cánh tay Chu Diễn Chiếu, cô nỗ lực ép bản thân phát ra âm thanh: “Anh nói thì nhớ giữ lời…” Chu Diễn Chiếu xoay người nở nụ cười, nói: “Đương nhiên giữ lời.” Nói xong, lại ở trên môi cô khẽ cắn một cái, không biết vì sao tâm tình dường như cực tốt, huýt sáo một hơi, thấy đèn xanh sáng lên, đạp xuống chân ga.

Xe dừng lại ở trước cửa Nam của trường đại học, hôm nay là thứ hai, rất nhiều học sinh trở lại trường, cho nên bên ngoài cửa Nam xe cộ ra vào không ngớt. Dù là như thế, lúc Chu Diễn Chiếu chạy xe tới, vẫn có vẻ thập phần bắt mắt, hơn nữa phía sau còn có một chiếc chạy bon bon theo bảo vệ, lại càng là huênh hoang. Xe chưa kịp dừng đàng hoàng, Chu Tiểu Manh đã thầm mong có thể mau mau xuống xe, Chu Diễn Chiếu lại cố tình một tay nhấn lên khóa điều khiển, không cho mở cửa.

Chu Tiểu Manh bất đắc dĩ, đành phải rất nhanh cúi người xuống, hôn môi anh ta.

Mỗi lần cô chủ động hôn, Chu Diễn Chiếu ngược lại rất lạnh lùng, giống như thể toàn thân đều là vẻ tàn ác, Chu Tiểu Manh hôn nửa phút, anh cũng không động đậy, cách đó không xa chính là cửa Nam của trường, tuy rằng kính trên xe đều dán miếng phản quang màu tối, nhưng Chu Tiểu Manh vẫn sợ bị người ta thấy, đành phải vội vàng buông ra, cúi đầu nhỏ giọng hỏi: “Tối nay anh có về nhà không?”

Coi như giơ cờ trắng đầu hàng, Chu Diễn Chiếu cười như không cười hỏi lại: “Vậy em muốn anh về hay là không về?”

Hôm nay nhờ có phúc nhận một cái tát, cô đã có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ tháng này, đương nhiên ước gì anh ta tốt nhất đừng về nhà, nhưng mà, cô miễn cưỡng cười cười: “Dù anh có về hay không, em cũng về nhà.”

Chu Diễn Chiếu hình như rất vừa lòng với thái độ của cô, cuối cùng ấn khóa điều khiển. Chu Tiểu Manh vọt nhanh xuống xe như chạy trốn, cúi đầu cầm túi sách, vội vội vàng vàng chạy về phía cửa Nam.

About these ads

4 thoughts on “công tắc tình yêu

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s